論語
論語
** 4 《里仁篇第四》
4.1子曰:
「里仁為美。
擇不處仁,
焉得知?」
# src: LY 04.02; tr. CH
4.2子曰:
「不仁者
不可以久處約,
不可以長處樂。
仁者安仁,
知者利仁。」
# src: LY 04.03; tr. CH
4.3子曰:
「唯仁者
能好人,
能惡人。」
# src: LY 04.04; tr. CH
4.4子曰:
「苟志於仁矣,
無惡也。」
# src: LY 04.05:01; tr. CH
4.5子曰:
「富與貴,
是人之所欲也;
不以其道得之,
不處也。
貧與賤,
是人之所惡也;
不以其道得之,
不去也。
君子去仁,
惡乎成名?
# src: LY 04.05:02; tr. CH
君子無終食之間違仁,
造次必於是,
顛沛必於是。」
# src: LY 04.06; tr. CH
4.6子曰:
「我未見好仁者、
惡不仁者。
好仁者,
無以尚之;
惡不仁者,
其為仁矣,
不使不仁者加乎其身。
有能一日用其力於仁矣乎?
我未見力不足者。
蓋有之矣,我未之見也。」
# src: LY 04.07; tr. CH
4.7子曰:
「人之過也,
各於其黨。
觀過,
斯知人矣。」
# src: LY 04.08; tr. CH
4.8子曰:
「朝聞道,
夕死可矣。」
# src: LY 04.09; tr. CH
4.9子曰:
「士志於道,
而恥惡衣惡食者,
未足與議也。」
# src: LY 04.10; tr. CH
4.10子曰:
「君子之於天下也,
無適也,
無莫也,
義之與比。」
# src: LY 04.11; tr. Ch
4.11子曰:
「君子懷德,
小人懷土;
君子懷刑,
小人懷惠。」
# src: LY 04.12; tr. CH
4.12子曰:
「放於利而行,
多怨。」
# src: LY 04.13; tr. Ch
4.13子曰:
「能以禮讓為國,於從政乎
何有?
不能以禮讓為國,
如禮何?」
# src: LY 04.14; tr. CH
4.14子曰:
「不患無位,
患所以立。
不患莫己知,
求為可知也。」
# src: LY 04.15; tr. CH
4.15子曰:
「參乎!
吾道一以貫之。」
曾子曰:
「唯。」
子出,
門人問曰:
「何謂也?」
曾子曰:
「夫子之道,
忠恕而已矣。」
# src: LY 04.16; tr. CH
4.16子曰:
「君子喻於義,
小人喻於利。」
# src: LY 04.17; tr. CH
4.17子曰:
「見賢思齊焉,
見不賢而內自省也。」
# src: LY 04.18; tr. CH
4.18子曰:
「事父母幾諫,
見志不從,
又敬不違,
勞而不怨。」
# src: LY 04.19; tr. CH
4.19子曰:
「父母在,
不遠遊,
遊必有方。」
# src: LY 04.20; tr. CH
4.20子曰:
「三年無改於父之道,
可謂孝矣。」
# src: LY 04.21; tr. CH
4.21子曰:
「父母之年,
不可不知也。
一則以喜,
一則以懼。」
# src: LY 04.22; tr. CH
4.22子曰:
「古者言之不出,
恥躬之不逮也。」
# src: LY 04.23; tr. CH
4.23子曰:
「以約失之者
鮮矣。」
# src: LY 04.24; tr. CH
4.24子曰:
「君子欲訥於言
而敏於行。」
# src: LY 04.25; tr. CH
4.25子曰:
「德不孤,
必有鄰。」
# src: LY 04.26; tr. CH
4.26子游曰:
「事君數,
斯辱矣;
朋友數,
斯疏矣。」